fàng

放子

拼音 fàng zǐ
注音 ㄈㄤˋ ㄗˇ

词语解释

放子[ fàng zǐ ]

⒈  被放逐的人。

引证解释

⒈  被放逐的人。

楚辞·九章·悲回风》:“孤子唫而抆泪兮,放子出而不还。”
朱熹 集注:“放,弃逐也。”